Khoa kỹ nghiên cứu sở.
Tô Nghiệp dẫn Kaisa đi thẳng lên tầng ba, tìm đến chỗ Hi Nguyệt đang làm việc.
“Đế hoàng.” Hi Nguyệt đẩy gọng kính, ngước nhìn Tô Nghiệp.
“Thế giới số 1 đã sẵn sàng để khai phá, nàng có cần thêm gì không?” Tô Nghiệp nhìn nàng hỏi.
“Đế hoàng, mười vạn người máy đã chuẩn bị xong rồi sao?” Hi Nguyệt tò mò hỏi lại.
Tô Nghiệp gật đầu: “Xong xuôi cả rồi. Để khai phá thế giới kia, nàng còn yêu cầu gì nữa không? Hay nói cụ thể hơn là cần những gì?”
“Về vị trí địa lý, một thành thị ven biển là lựa chọn tốt nhất. Bố cục của thế giới đó không khác gì thế giới bình thường, nơi lý tưởng nhất để lập căn cứ là tàn tích của một thành thị công nghiệp giáp biển. Ngoài ra, ta cũng cần các đồng bạn trong lãnh địa hỗ trợ dọn dẹp đám quái vật ở đó.” Hi Nguyệt vừa đẩy gọng kính vừa đáp.
“Nhớ kỹ là dọn dẹp, chứ không phải phá hoại.” Nàng cố ý nhấn mạnh.
“Còn gì nữa không?” Tô Nghiệp hỏi tiếp.
“Tạm thời không cần gì thêm.” Hi Nguyệt mỉm cười nhìn hắn.
Tô Nghiệp gật gù. Tìm một thành thị ven biển rồi dọn sạch quái vật, yêu cầu này không tính là cao, thậm chí còn rất rõ ràng.
“Vậy giao cả cho nàng. Bọn Lilith, Ishtar và Panjiliya hiện đang ở thế giới đó, ta sẽ bảo họ tìm vài thành thị ven biển, sau đó nàng tự chọn một nơi làm trung tâm phát triển khoa kỹ.” Tô Nghiệp nói đoạn, lấy ra mười tấm thẻ tài nguyên người máy cao cấp đưa cho Hi Nguyệt.
“Trong này có mười vạn người máy, chắc hẳn đủ cho nàng dùng một thời gian.”
“Đã rõ thưa đế hoàng, ta sẽ dùng tiết kiệm một chút.” Hi Nguyệt cười đáp.
Tô Nghiệp bĩu môi. Tính đến lúc này, lượng tài nguyên hắn đổ vào khoa kỹ trắc đã quá nhiều rồi. Chẳng nói đâu xa, chỉ riêng hai tòa nghiên cứu sở chuyên thuộc đã là những con quái vật nuốt vàng khổng lồ, mà đây mới chỉ là cấp sơ cấp.
Cấp cao hơn thì Tô Nghiệp còn chẳng dám nghĩ tới.
Dù vậy, thu hoạch mang lại cũng cực kỳ phong phú. Cỗ máy in tiền của lãnh địa đã chính thức khởi động, sáu công xưởng kia chính là chỗ dựa vững chắc nhất của hắn lúc này.
Chúng có thể liên tục cung cấp nguồn tài nguyên dồi dào cho Tô Nghiệp.
Về sau chắc chắn sẽ còn phải tăng sản lượng, nhưng chưa phải bây giờ.
Bây giờ cho dù có xây thêm vài công xưởng, Lâm Tiểu Tiểu cũng chẳng thể nào cung ứng đủ lượng tài nguyên khổng lồ như vậy. Không phải nàng không làm được, mà là các lãnh chủ khác đào đâu ra.
“Kaisa, nàng đi thông báo cho bọn Lilith, Ishtar và Panjiliya một tiếng, bảo họ giúp tìm kiếm vài thành thị ven biển, tốt nhất là nơi có sẵn nền tảng công nghiệp. Tìm được rồi thì về báo lại cho ta.” Tô Nghiệp quay sang dặn dò Kaisa.
Kaisa gật đầu nhận lệnh.
Tô Nghiệp lập tức cấp cho nàng quyền hạn mở ra cánh cửa dẫn đến thế giới số 1.
Ngay trước mặt Tô Nghiệp và Hi Nguyệt, Kaisa sải bước đi vào trong.
Quang môn khép lại, Tô Nghiệp ngồi xuống đối diện Hi Nguyệt.
“Bây giờ nàng đang nghiên cứu cái gì thế?” Tô Nghiệp nhìn nàng, có chút buồn chán hỏi.
Hi Nguyệt ngước lên, đẩy gọng kính đáp: “Siêu thời không thông tin.”
Tô Nghiệp: ???
“Cái gì cơ?” Tô Nghiệp tưởng mình nghe nhầm, trố mắt nhìn Hi Nguyệt, dường như không dám tin vào tai mình.
“Siêu thời không thông tin. Về mặt lý thuyết mà nói, chính là có thể từ thế giới số 1 gọi điện thoại thẳng về lãnh địa.” Hi Nguyệt mỉm cười giải thích.Tô Nghiệp: .......
"Nghiên cứu đến đâu rồi?" Tô Nghiệp vô thức hỏi.
"Ừm, nói thế nào đây nhỉ? Mới chỉ bắt đầu thôi, có chút phiền phức, nhưng ba bản thiết kế nhà máy từ bản vẽ mà đế hoàng đưa cho ta đã hoàn thành rồi, ngài có cần xem bây giờ không?" Hi Nguyệt nhìn Tô Nghiệp.
Tô Nghiệp trầm mặc. Bản vẽ cấp tím mà bây giờ đã làm xong bản thiết kế nhà máy rồi sao? Có nên xem không đây?
Không phải Tô Nghiệp không dám, mà là hắn sợ xem xong sẽ xót hết cả ruột, đến lúc đó lại phân vân có nên xây hay không?
"Thôi bỏ đi, bây giờ tạm thời không xem, xem cũng không nổi, thứ này đắt đỏ quá." Tô Nghiệp nhức nhối đáp.
Hi Nguyệt khẽ cười một tiếng, không nói thêm gì.
Quang môn mở ra, Kaisa từ thế giới số 1 trở về.
"Thưa Chủ, ý chỉ của ngài đã được truyền đạt xuống dưới." Kaisa nghiêm mặt báo cáo với Tô Nghiệp.
Tô Nghiệp gật đầu.
"Tiếp theo chỉ còn chờ tin tức từ chỗ bọn Lilith thôi, nhưng chắc hẳn vẫn cần thêm chút thời gian. Dù sao lúc này các nàng ấy vẫn đang bận lùa đám huyết nhục quái vật kia vào thế giới số 2 để làm thức ăn cho trùng tử." Tô Nghiệp nhìn Hi Nguyệt nói.
Hi Nguyệt gật đầu.
"À phải rồi, hôm nay Liễu Phi không đến tìm nàng sao?" Tô Nghiệp nhìn Hi Nguyệt hỏi.
"Không có, nàng ấy hình như đang nghiên cứu bồi dưỡng thứ gì đó, hiện giờ vẫn chưa rõ. Nghe đâu là nghiên cứu virus liên quan đến môi trường." Hi Nguyệt nhíu mày, hững hờ đáp.
Tô Nghiệp nghe xong mà giật thót mình, nghiên cứu virus liên quan đến môi trường ư, rốt cuộc là cái quái gì vậy?
"Nhưng chắc không có chuyện gì đâu, Liễu Phi cũng biết phân biệt nặng nhẹ mà. Khả năng cao là cuối cùng nàng ấy cũng đến thế giới số 1 để tiến hành thí nghiệm thôi, dù sao nơi đó cũng có đủ thí nghiệm thể." Hi Nguyệt nhìn sắc mặt Tô Nghiệp, lên tiếng an ủi.
"Hy vọng là vậy. Ta đi trước đây, đợi bọn Lilith trở về, ta sẽ đưa nàng đến thế giới số 1, bắt đầu kế hoạch phát triển thế giới số 1. Ta sẽ ban quyền hạn của thế giới số 1 cho tất cả các đơn vị anh hùng." Tô Nghiệp trầm giọng nói.
Sau đó, hắn dẫn theo Kaisa rời khỏi khoa kỹ nghiên cứu sở.
Nhìn virus nghiên cứu sở nằm ngay cạnh khoa kỹ nghiên cứu sở, Tô Nghiệp do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định không sang đó. Không đi thì không biết, không biết thì xem như chẳng có chuyện gì xảy ra, không có chuyện gì xảy ra tức là mọi thứ vẫn an toàn.
Đúng vậy, chính là như thế.
"Đi thôi, Kaisa, cùng ta đến phụ thuộc lãnh địa dạo một vòng." Tô Nghiệp nói với Kaisa. Hắn muốn đến phụ thuộc lãnh địa để sản xuất bù lại mười vạn người máy đã bị điều động đi trước đó.
Còn về việc vì sao ban đầu Tô Nghiệp không báo giá thành người máy, súng trường, lựu đạn cao hơn một chút để tự mình ăn bớt chút vật liệu, vấn đề nằm ở chỗ Lâm Tiểu Tiểu cũng đâu phải kẻ ngốc.
Đối với vũ khí khoa kỹ cấp thấp, nếu giá thành sản xuất quá cao thì ai thèm đầu tư? Cho dù có người đầu tư, liệu có bán ra ngoài được không? Ưu thế trực quan nhất của vũ khí khoa kỹ chính là giá rẻ, số lượng lớn, đây mới là điểm mạnh lớn nhất của loại vũ khí này.
Khi giá thành sản xuất tăng lên, đồng nghĩa với việc giá bán ra cũng sẽ tăng theo. Các lĩnh chủ khác đâu có ngốc, việc gì họ phải chọn mua loại vũ khí đắt đỏ như vậy?
Hơn nữa, vũ khí khoa kỹ về cơ bản đều là vật phẩm tiêu hao, không hề có chuyện sử dụng được lâu dài, thế nên đã định trước là giá cả không thể quá cao.
Đây cũng là nguyên nhân chính khiến Tô Nghiệp không nâng khống giá thành sản xuất.
Tại đệ nhị phụ thuộc lãnh địa, Tô Nghiệp nhìn hai nhà máy người máy trước mặt, bắt đầu lấy vật liệu ra.Chi phí chế tạo một người máy bao gồm: mười phần thiết khoáng, mười phần đồng khoáng, một phần cương tài, một phần hoàng kim, một phần bạch ngân và một viên bản nguyên kết tinh!
Để sản xuất mười vạn người máy, Tô Nghiệp sẽ cần đến một trăm vạn phần thiết khoáng và đồng khoáng; mười vạn phần cương tài, hoàng kim, bạch ngân, cùng với mười vạn viên bản nguyên kết tinh.
Tô Nghiệp dứt khoát lấy ra mười tấm tài nguyên tạp thiết khoáng và đồng khoáng cao cấp; một ngàn tấm tài nguyên tạp cương tài, hoàng kim, bạch ngân sơ cấp, cùng mười vạn viên bản nguyên kết tinh đặt vào trong đệ nhị phụ thuộc lãnh địa.
Tại mỗi công xưởng, hắn điều động mười người máy, bắt đầu dốc toàn lực vào việc sản xuất.



